Truyện ngắn:

Chiếc đồng hồ lên dây cót

(VLR) Mọi thứ vẫn đang chuyển dịch. Nhiều thứ chuyển dịch còn nhanh hơn sự chuyển dịch của chiếc kim giây trên mặt đồng hồ. Và, cũng có những thứ, chuyển dịch mà trụ lại. Bướng bỉnh trụ lại. Chúng như chiếc đồng hồ được treo cố định trên khoảng tường kia, dù cho những chiếc kim thời gian vẫn riết róng xoay quanh nó.

Ông Hậu không cố dỗ giấc. Chiếc đồng hồ treo tường vẫn đều đều gõ nhịp. Dưới ánh đèn ngủ, âm thanh thời gian cũng đang gõ vào ký ức ông.

Mọi thứ vẫn đang chuyển dịch. Nhiều thứ chuyển dịch còn nhanh hơn sự chuyển dịch của chiếc kim giây trên mặt đồng hồ. Và, cũng có những thứ, chuyển dịch mà trụ lại. Bướng bỉnh trụ lại. Chúng như chiếc đồng hồ được treo cố định trên khoảng tường kia, dù cho những chiếc kim thời gian vẫn riết róng xoay quanh nó.

Lúc từ sân bay về ngôi nhà này, Ngọc, cô con gái út cho cha biết, ông có thể chọn một trong hai phòng ngủ: Ở tầng một, cửa sổ mở ra khoảng trống giữa hai bức tường. Còn từ chỗ cửa sổ phòng ngủ tầng ba, ông có thể ngước lên nhìn trời cao hay cúi xuống nhìn mặt đường xuôi ngược người xe. Ông Hậu chọn căn phòng mà ở đó, ông có thể nhìn mặt đất và thấy được bầu trời.

Ở tầng ba, ông Hậu còn có cơ hội ước lượng sức khỏe của mình. Chỉ số nhịp tim, huyết áp vẫn duy trì ở mức khó có thể tốt hơn đối với một người sắp bước sang tuổi 77. Thói quen đi bộ mỗi ngày, ngay cả những

sáng mùa đông Houston xuống còn năm, bảy độ, việc leo lên tầng ba bằng thang bộ vài lần trong ngày, ông không thấy khó khăn. Suốt tuần đầu, người thân họ hàng đến thăm, ông chủ động xuống phòng khách ở tầng trệt, tiếp họ. Có ngày ông lên xuống nhiều lần với chút phấn khích là tim óc, gân cốt chưa đến nỗi nào.

Tuy nhiên, sau mấy ngày, sau khi ông Hậu cùng con gái, con rể và hai đứa cháu về làng Hạc, nơi cắt rốn chôn nhau, nơi cưu mang xương cốt cha mẹ, ông có cảm giác, nơi đó đã lấy ở ông một phần sinh lực.

Tám năm trước, lần thứ ba ông Hậu trở về quê sau 17 năm định cưở nước ngoài, đường xá, nhà cửa chưa thay đổi nhiều, dù làng Hạc được quy hoạch thành thị trấn. Từ đầu làng về đến nhà, ô tô chầm chậm đi qua những hình ảnh thân quen: Con đường nằm giữa những mảnh vườn trồng cây ăn trái nối tiếp nhau và những vạt lúa trổ bông vờn theo gió; cây đa trăm tuổi tỏa bóng xuống sân chùa, nơi có tượng Phật bà Quan Âm tọa thiền, tay trái nâng bình thanh tịnh, tay phải cầm cành dương liễu rưới nước cam lộ; ngôi trường mái ngói phủ rêu xanh, nơi cha ông từng làm ông giáo được cả vùng kính trọng, cũng ngôi trường ấy, ông, rồi lần lượt các em ông theo học; tiệm chạp phô cạnh trường vẫn còn mở cửa, đang có khách ra, vào; chiếc cầu xi măng nối hai bờ con suối cạn; dọc theo đường làng, mái nhà ngói lẫn với mái tôn, mái lá…tất cả vẫn còn. Không vẹn nguyên cũng còn dấu vết, còn ký ức. Duy chỉ có một sự thật mà thật lâu sau đó ông Hậu vẫn khó có thể chấp nhận: Mẹ ông, bà giáo Thuấn, không còn líu quíu đôi chân chạy ra từ gian bếp ấm củi lửa, ôm chầm lấy thằng con, rồi kéo đầu nó, vò vò đầu tóc, lầu bầu âu yếm “Đi gì mà đi dữ vậy, con?”. Qua lớp kính, bà như nằm ngủ trong chiếc áo quan. Khóe miệng bà mơ hồ thoáng nở nụ cười. Có lẽ mẹ ông biết, nơi chín suối, cha ông đang đợi.

Cha ông, ông giáo Thuấn ra đi sau một cơn đau tim lúc đang cắm cúi tuốt lá cho cây mai thuộc loại “chẳng tàn chẳng cỗi hãy phong quang” trước sân, chuẩn bị đón Tết. Ông giáo ra đi khi trong tay vẫn đang nắm những chiếc lá vừa bị rứt khỏi cành. Bà giáo, như người bất ngờ bị đốn ngã. Phải nhiều tháng sau, bà mới gượng dậy. Rồi chật vật chống đỡ khoảng trống mênh mông mà chồng để lại, dù Tết năm đó, cây mai trước sân vẫn nở hoa hực hở. Hình ảnh lần cuối ông Hậu nhìn thấy mẹ qua lớp kính của chiếc áo quan, như mới đó mà đã tám năm.

Tám năm, khoảng thời gian đủ để biến nhiều thứ khác đi. Có thứ vĩnh viễn không còn trụ lại trên mảnh đất mà ông được sinh ra và lớn lên. Cội mai già bị bứng đi để nhường chỗ cho dãy ki-ốt lấp loáng kính. Gốc cây ăn trái và những lứa nối tiếp sinh sôi cũng bị chặt bỏ dành không gian cho những cửa hiệu được trang hoàng sặc sỡ, dù chúng vẫn còn cho hoa trái.

Hai tuần trước, sau buổi đoàn viên ồn ào, ông Hậu thuyết phục con gái, con rể cho mình được ở lại nhà người em trai, không theo chúng đến khu resort ven biển, như dự tính.

Nhà người em trai, thực ra là ngôi nhà lầu hai tầng rưởi được xây sau khi ngôi nhà ngói ba gian của cha mẹ nằm trên mảnh đất có mặt tiền một trăm mười mét giáp với con đường tráng nhựa được mở rộng thị trấn, đã bị phá bỏ.

Kinh tế đổ dồn ra mặt đường. Giao thương thuận lợi nhờ nằm trên các trục giao thông chính yếu, làng Hạc trở thành một thị trấn sầm uất.

Ngôi nhà lầu mặt phố nằm giữa những lô đất mà em trai ông Hậu đã phân chia cho bốn người con và đường ranh giữa những lô đất là hàng rào cao tới ngực làm bằng những thanh sắt nhọn như những mũi tên. Ngôi nhà kiên cố được xây bằng một phần tiền mà ông và các con ông tích cóp gởi về, trông như cái lô cốt bị kẹp giữa những hàng quán nhộn nhạo.

Trên những lô đất là những gian nhà, cái thìthông thoáng cho quán ăn, quán cà phê; cái thì bịt bùng cho quán karaoke, tiệm cắt tóc kiêm mát xa; cái lấp loáng cửa kính cho cửa hiệu thuốc tây, cửa hiệu cầm đồ. Gian nhà nào, dù đông khách hay thưa khách, âm lượng những bài hát phát ra từ loa amply vẫn không thay đổi.

Dù không chú tâm nghe, ông Hậu vẫn không khỏi ngạc nhiên trước những giọng bolero quen thuộc, những tưởng chỉ ngân nga ray rức nơi đất khách quê người. Nay, những bài hát đó, giọng hát đó được khuếch âm to hết cỡ, rền rĩ ngày đêm tại mảnh đất quê nhà.

Và dù đã hết sức nhũn nhặn chịu đựng, thứ tạp âm hỗn độn từ mảnh đất cha mẹ, nơi từng là không gian rợp màu xanh và mùi thơm cây trái, đã thành dãy chợ nhộn nhạo bán mua, nhiều lúc bứt ông Hậu ra khỏi những ký ức mà ông muốn được yên ắng, để trở về.

Thứ âm thanh ồn ĩ không đầu không cuối ấy còn đẩy ông với em trai như càng xa nhau, ngay cả khi hai anh em cùng ngồi bên tách trà hay bên ly rượu.

***

Di ảnh cha mẹ đặt trên bàn thờ nơi gian thờ nằm trên nửa tầng trên cùng của ngôi nhà. Bát hương lơ thơ mấy chân nhang. Ba ly trà cạn khô, màu trà sánh lại. Bình hoa vạn thọ bằng nhựa dẻo đặt cạnh đồng hồ để bàn với ba chiếc kim chỉ giây, phút, giờ đều bất động.

Ông Hậu mang chai rượu, ít trái cây đặt lên bàn thờ, rồi thắp hương. Ông đứng tần ngần trước di ảnh cha mẹ và trước chiếc đồng hồ lên dây cót từng thân thiết với từng thành viên của đại gia đình. Ông Hậu đoán, chiếc đồng hồấy chỉ “chết” sau khi mẹ ông mất. Ông còn nhớ, trước lúc ra xe để trở lại Houston, ông cận thận lên dây cót, siết chặt đến cái khấc cuối cùng. Suốt những năm tháng đằng đẳng, tâm trí ông vẫn nghe thấy tiếng thời gian gõ đều đều từ ngôi nhà mẹ cha.

Âm thanh quen thuộc đó thường làm cho ông Hậu có cảm giác mình không vắng mặt, vẫn như hiện diện nơi chôn nhau cắt rốn, dù ông đang cách xa hơn nửa vòng trái đất.

Ông Hậu bước tới, nhấc chiếc đồng hồ lên rồi lật mặt sau, săm soi. Nhẹ nhàng, ông đặt hai ngón tay vào cái chốt đồng, xoay vặn theo chiều ngược lại.

Xoay vặn nhiều vòng, ông Hậu không cảm thấy vướng một cái khấc nào. Lỏng lẻo. Trơn tuột. Dây cót rảo đi hoặc đã đứt. Ông đặt chiếc đồng hồ vào chỗ cũ. Mắt ông lại bắt gặp ánh mắt mẹ cha từ di ảnh.

Ánh mắt như vừa níu giữ vừa đẩy ông ra xa. Ông lựng bựng nấn ná cho tới khi những chiếc kim đồng hồ như sống lại. Chúng chuyển dịch. Lúc nhanh. Lúc chậm. Và, bất ngờ, trở chứng. Chúng quay ngược thời gian.

Ông gặp lại chính ông, chàng trai trẻ sáng dạ nhất làng. Chàng trai ấy được cha mẹ bảo bọc, chăm chút cho ăn, cho học đến nơi đến chốn. Chiếc đồng hồ già nua rệu rã kia, ngày ấy cũng bảnh bao và háo hức như chú gà trống sáng nào cũng vươn cổ, đập cánh, gáy vang.

Sáng nào cha ông cũng vặn lại dây cót. Ngày nào chàng trai cũng nhìn vào sự chuyển dịch của những cây kim trên mặt đồng hồ mà gắng sức và chạy đua với nó. Những kỳ thi gắt gao. Những thử thách tiếp nối. Những cuộc vượt dốc bằng ý chí, nghị lực và cả bằng kỳ vọng của cha mẹ. Chàng trai đã làm cha mẹ, anh em, xóm làng mở mày mở mặt.

Theo nghề dạy học của cha, thầy giáo trẻ sớm thăng tiến bằng năng lực của mình. Ở tuổi 34, từ một hiệu trưởng ngôi trường cấp 3 nổi tiếng, ông được bổ nhiệm làm Phó ty, rồi hai năm ông trở thành người đứng đầu ngành giáo dục của một vùng đất mà chữ nghĩa được coi trọng. Lương ông giúp cha mẹ tu sửa mái nhà ba gian, rồi ông mua được nhà riêng cho gia đình mình ở thành phố tỉnh lỵ và chu cấp cho vợ con một cuộc sống đường hoàng, cho tới trước ngày 30/4/1975.

* * *

Là một công chức có chức trong bộ máy chếđộ Việt Nam Cộng hòa, sau ngày 30/4, ngôi nhà ông Hậu bị Nhà nước tịch thu, còn ông vào trại học tập cải tạo.

Ba tháng đầu sau khi ông làm trại viên của cái trại cải tạo với đủ thành phần, vợ ông đến thăm. Vợ ông xuống sắc thấy rõ. Đôi mắt vốn to lại càng thêm to và sâu thăm thẳm. Khi nắm lấy đôi bàn tay mềm mại nõn nà của vợ trước khi chia tay, ông Hậu có linh cảm đó là lần cuối cùng ông được chạm vào người đàn bà đầu ấp tay gối và có với nhau bốn mặt con.

Lần thứ hai, khi được báo có người nhà đến thăm, trái tim ông như nhảy khỏi lồng ngực, người vã mồ hôi. Ông phải ngồi thở dốc trên lối đi chật hẹp trước khi đến chỗ gặp người nhà.

Mẹ ông đưa bé Ngọc vào thăm cha. Cái đuôi tóc buộc nhỏng như cái đuôi gà, con bé lon ton chạy về phía cha, ôm lấy cha, thút thít, tức tưởi. Trước khi chia tay, mẹ ông nhìn con trai, ứa nước mắt: “Nghĩ cũng tội cho nó. Thực ra, nó cũng vì miếng cơm tấm áo cho lũ con của con”. Ông Hậu xiết tay mẹ, van nài: “Con xin ba má giúp con! Con xin ba má đưa bốn đứa cháu về sống với ông bà nội”.

Ba năm sau, sau khi mãn hạn thời gian trong trại cải tạo, ông trở về ngôi nhà mái ngói của cha mẹ đúng một tuần. Một tuần đó, mỗi khi nhớ lại, ông thấy nó dài như nỗi đau của thằng đàn ông bị phản bội.

Ở lại nơi đó, nơi chôn nhau cắt rốn không chỉ của ông, nơi tuổi thơ đầy ắp yêu thương, nơi chiếc đồng hồ lên dây cót vẫn đều đều gõ nhịp, nơi ông và các con ông có thể sống được bằng cái nghề dạy học của cha mình. Nhưng, chính nơi đó, ông không thể đương đầu và không thể chịu đựng nỗi trước ánh mắt vừa thương hại, vừa hả hê của người đời trước gã đàn ông từng “lên xe xuống ngựa ” đang là kẻ bị cắm sừng.

* * *

Chuông điện thoại reo. Ông Hậu lấy làm mừng. Ông cứ tưởng đã thoát khỏi những hình ảnh mà mình cố chôn vùi nhưng cái xác thối rửa của nó thỉnh thoảng vẫn lỳ lợm trồi lên. Cái mùi của nỗi đau vẫn làm ông khó thở.

Màn hình điện thoại hiện ra mái tóc bạc của em trai. Ông nghe nó nói: “Trời hết nắng rồi, anh xuống đi, hai anh em mình ra thăm mộ…”.

Em trai đi trước, ông Hậu theo sau.

Hai anh em chỉ cách nhau mấy bước chân.

Cái khoảng cách chưa được một sải tay lại khiến ông Hậu có cảm giác hai anh em đang cách nhau thật xa. Khoảng cách ấy như kéo dài từ Beechnut St, nơi ông định cư 25 năm qua, đến đường Hòa Bình, tên mới cho con đường mở rộng của làng Hạc, nơi từng hiện diện ngôi nhà mà anh em ông được sinh ra và lớn lên.

Ông Hậu muốn em trai bước chậm lại. Ông muốn mình theo kịp nó. Muốn được nghe nó nói. Nói gì cũng được. Miễn là được nghe tiếng nói của nó, để rồi, hai anh em có thể lắng nghe tiếng nói của nhau trên lối đi dẫn đến nơi lưu giữ xương cốt mẹ cha.

Em trai lầm lũi đi trước. Ông Hậu khúng khắng ho. Nó quay lại nhìn. Thấy anh trai đi tiếp, nó lại cắm cúi bước.

Đột nhiên, ông Hậu bước gấp. Ông đuổi theo em trai. Ông sẽ hỏi nó về chiếc đồng hồ mà sợi dây cót đã tê liệt. Ông muốn biết ai đem chiếc đồng hồ ra khỏi tủ sách. Và vì sao lại đặt chiếc đồng hồ lên bàn thờ. Còn tủ sách? Tủ sách đâu? Ông đã đi một vòng quanh ngôi nhà mới, nhìn ngó vào chỗ này chỗ kia nhưng không tìm thấy tủ sách. Cái tủ làm bằng gỗ gụ đựng những quyển sách quý hơn vàng. Ông sẽ cật vấn nó: Ngôi nhà cha mẹ, nơi tao với mày lớn lên, dù đã bị phá bỏ và miếng đất đã chia năm xẻ bảy, thì cái tủ sách đó cũng không thể mất đi. Cha từng căn dặn, nhà không có sách là ngôi nhà không có cửa sổ, mày có còn nhớ?

Những câu hỏi chưa thốt thành lời đã khiến ông Hậu thấy bức bối, ngột ngạt. Ông có cảm giác mình đang bị nhốt trong căn phòng bịt bùng, một căn phòng thiếu cửa sổ dù những cơn gió không ngừng rượt đuổi dọc theo sườn đồi. Bất giác, ông ho. Ho khan. Ho đến ran lồng ngực.

Ông Hậu thấy bước chân mình nặng trịch. Cái gì đã đẩy hai anh em xa nhau đến vậy. Mảnh đất mẹ cha không còn bóng cây tỏa mát? Cây mai già trước sân không còn lưu lại dấu vết dù chỉ là một chút gốc rễ của nó. Thời gian với sức bào mòn âm thầm của nó? Sức mạnh tàn phá khốc liệt của bạc tiền? Hay ký ức yêu thương đã không còn đủ sức cựa quậy nơi trái tim đã quá mỏi mệt?

Mà sự mỏi mệt đâu chỉẩn giấu nơi lồng ngực.Mặt mũi, thần thái em trai chẳng khác gì một thân cây bị bứng khỏi mặt đất và thân cây ấy đang ngoắc ngoải tồn tại bằng thứ dưỡng chất ít ỏi còn của chính mình.

Sau ngày 30/4/1945, nhờ chỉ làm công việc chuyên môn của một kỹ sư điền địa, em trai ông tránh được trại cải tạo và được trở về làng Hạc. Về lại quê nhà, nó đã góp sức cải tạo vùng đất khô cằn thành những mảnh vườn, những thửa ruộng phủ màu xanh và cho những mùa hoa trái.

Đế giày lộp phộp trên mặt đất lạo xạo sỏi đá. Ông Hậu thấy đôi chân mình di chuyển nhanh hơn. Ông sẽ chạm vào nó. Sẽ cù nách nó. Nó sẽ bật cười. Tiếng cười sẽ xóa đi khoảng cách. Hai anh em lại nói đủ thứ chuyện, như ngày nào. Như ngày nào, mà non nửa thế kỷ đã ì ạch trôi qua. Như ngày nào mà biết bao được, mất. Chàng kỹ sư điền địa cao một mét bảy, mắt sáng, mũi thẳng, trán cao, tóc bồng đâu rồi? Sao nó lại già khọm như vậy? Trông nó còn già hơn anh trai tới năm, bảy tuổi. Vai của nó bên thấp bên cao. Lưng

nó lòm khòm đích thị là một ông lão. Bước dài bước ngắn của nó cứ khập khênh.

Cái dáng vẻ già nua chênh vênh của em trai, lần nữa lại khiến ông Hậu khựng lại. Mà nó đâu còn thiếu tiền. Kể từ ngày hơn trăm mét đất của mẹ cha thành mặt tiền trên con đường sầm uất, dù đã chia phần cho các con, nó vẫn sở hữu một phần tiền bạc sinh sôi từ miếng đất đã thành vị trí đắc địa cho việc kiếm tiền.

Giữa hai anh em tiếp tục vẫn là một khoảng cách, dù em chỉ đi trước anh vài bước.

Mộ của cha, của mẹ nằm trên khu đất lơ thơ cỏ dại. Trước hai ngôi mộ, bụi hoa giấy nở hoa rực rỡ.

Trước màu đỏ rực của hoa giấy, màu trắng của hai ngôi mộ còn trắng hơn những đám mây đang trôi vùn vụt trên đầu. Cha mẹ ông chắc cũng đang trên đó, nơi còn cao hơn những tầng mây.

Chợt, ông nghe tiếng em trai: “Lúc sắp mất, mẹ chỉ gọi tên anh!”. Ông nhận ra cái giọng dỗi hờn

của đứa em lên bảy. Rồi ông lại nghe cái giọng chực khóc của nó: “Còn cha, lúc sống, cũng chỉ nghĩ đến anh!”. Tim ông thắt lại. Ông nhận rõ nỗi dằn vặt của một ông lão bảy mươi. Đó là nỗi thống khổ của một kẻ vừa không nguôi hờn giận lại vừa thèm khát được yêu thương.

Líu quíu như đôi chân của mẹ khi chạy ra cửa đón con lưu lạc trở về, ông Hậu vừa bước vừa chạy vừa nhoài người về phía trước. Em trai quay người lại. Ông Hậu rướn tới, giang đôi tay đón thân hình còm cõi, rồi ôm chặt em trong vòng tay.

* * *

Trước khi rời làng Hạc, ông Hậu và gia đình con gái út được em trai thết một bữa ăn có mặt cả em dâu và gia đình của bốn đứa con.

Bữa ăn tươm tất không phải nhọc công nấu nướng. Món ăn đều được nhà hàng mang đến.

Hình ảnh ấm áp tươi cười của đại gia đình được những chiếc điện thoại iPhone ghi hình trước bữa

ăn, trước các món ăn đang bốc khói.

Em dâu tỏ rõ vị trí chủ nhà, nói cười luôn miệng, giới thiệu gia thế của từng đứa con, kể cả dâu, rể.

Bốn đứa con của em trai, đứa nào cũng ăn nên làm ra. Đứa con cả, mặt choát, thấp bé nhất trong bốn anh chị em, lại là người nắm giữ vị trí quản lý nhà cửa đất đai của tỉnh. Còn cô vợ mũi cằm xinh đẹp đúng chuẩn công nghệ làm đẹp xứ Hàn thì đứng tên làm chủ một một công ty bất động sản với những dự án nghỉ dưỡng rải dọc bờ biển miền Trung. Em dâu ông trở thành bà quản gia cho đứa con cả. Vị thế của anh con cả tạo sức bật cho mấy đứa em và “giàu và giàu hơn” là mục tiêu thắng tiến của chúng. Đứa nào cũng xênh xang nhà cửa, xe cộ. Chúng trở về nhà cha mẹ bằng những con xe sang mà ngay người giàu ở Houston cũng ít khi dùng.

Trong bữa ăn, dù nhiều đề tài được chúng tranh nhau nói cho ông bác Việt kiều nghe, thì đề tài đất đai, nhà cửa và giá các loại xe sang ở Mỹ, được chúng chú tâm nhất.

Lúc đầu ông Hậu cũng nhã nhặn trả lời những gì mình biết, thường là qua thông tin được đọc,được nghe. Nhưng ông mau chóng nhận ra, nếu không để mình mắc kẹt, phải thoát khỏi cái ma hồn trận từ cái thế giới của những kẻ làm giàu bằng mọi giá và thoát khỏi đám cháu đang vênh vang hãnh tiến. Ông bưng ly cụn khắp lượt với lũ cháu, rồi nói: “25 năm ở Mỹ, bác chỉ đi loại xe second hand”. Em dâu ngừng gấp thức ăn, tròn mắt: “Ở bên Mỹ mà anh hai cũng đi xe si đa ?”. Ông cười nhẹ: “Xe cộ là phương tiện đi lại nên chọn loại phù hợp với điều kiện của mình”. Em dâu nhanh nhẩu: “Điều kiện… là sao? Lương hưu của anh hai và lương các cháu bên đó, nghe nói cao lắm?”. “Bà lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền bạc!”, em trai ông lên tiếng và liền đứng lên rồi đi đến chỗ kệ tivi, lấy cuốn album đặt cạnh đó, mang lại chỗ bàn ăn.

Ông Hậu nhận ra cuốn album quen thuộc của đại gia đình với cái bìa bằng gỗ sơn mài khảm hình cánh mai vàng nảy lộc đơm hoa.

Sau khi đẩy các tô dĩa thức ăn dịch vào một khoảng, em trai đặt cuốn album xuống khoảng trống chỗ bàn ăn trước mặt mình. Trước khi lần giở những trang ảnh, em trai vẫy gọi mấy đứa cháu nội ngoại đã ăn no, bảo chúng lại gần để có thể nhìn rõ hình ảnh từ cuốn album. Nó cũng không quên nhắc con, dâu rể tạm để điện thoại qua một bên.

Lướt nhìn lũ con, cháu, em trai chỉ tay vào những tấm ảnh trắng đen cũ kỷ, có những tấm ố vàng lỗ chỗ, giọng hăm hở: “Đây là ông bà nội chụp trước ngôi nhà hồi xưa trên miếng đất này.Còn đây là ảnh bà nội đang ẵm bác hai con đây, lúc bác hai mới đi lẫm chẫm. Còn đây là bác hai với cha…”.

Khi thấy lũ con vẫn không rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nó gấp cuốn album lại. Bất ngờ, nó bật đứng lên, cầm cuốn album đưa lên cao, rồi thình lình dằn mạnh xuống mặt bàn. Đồ ăn thức uống nẩy tưng lên. Vài ba cái ly thủy rơi xuống nền gạch, văng tung tóe. Mặt mũi em trai méo xệch: “Tụi bây có còn coi tao là cha tụi bây? ”. Mặt em trai tái đi. Nó ngồi phịch xuống, giọng nghèn nghẹn: “Tụi bây… tụi bây… coi cái điện thoại quan trọng hơn tình huyết nhục…”.

Nhìn sự đổ gục và bất lực của em trai, ông Hậu liên tưởng tới chiếc đồng hồ đứt dây cót đang nằm trên bàn thờ.

Chỉ sau phút chốc, mọi thứ lại trở về trạng thái và vị trí đã được thiết lập bởi lợi ích vật chất của nó. Âm thanh không đầu không cuối của những bản nhạc quen thuộc phát ra từ hàng quán nơi những phần đất cho thuê, vẫn rền rĩ, át đi thứ thanh âm thuộc về nỗi niềm. Màn hình từ những chiếc điện thoại iPhone đời mới vẫn nhoay nhoáy kết nối kiếm tìm lợi lộc và săn lùng khoái lạc. Những chiếc ô tô Lexus, Audi nối đuôi nhau bừng sáng đoạn đường Hòa Bình, làm cho làng Hạc vĩnh viễn mất dấu tích và thắp lên cái khát vọng kiếm tiền bằng mọi giá, cả ở những người từng chân chất như cỏ cây.

Trước khi rời nơi chôn nhau cắt rốn, ông Hậu leo lên tầng trên cùng của ngôi nhà, thắp vội mấy nén nhang từ biệt mẹ cha và mang theo chiếc đồng hồ đã đứt dây cót.

Nghe tiếng gõ cửa, ông Hậu bước tới, mở cửa. Ngọc bước vào: “Sáng nay ba không khỏe?”. “Ờ…không! Tại ba… ngủ nướng”. “Con pha cà phê mang thức ăn lên đây cho ba, nha!”. “Ba khỏe mà, để ba xuống dưới”. Ngọc nhìn cha: “Con thấy ba phờ phạc quá. Ba có khỏe thiệt không?”. “Ba khỏe. Con xuống trước đi!”.

Ngọc vừa quay đi, ông Hậu gọi lại: “Út nè…”. Ngọc quay lại: “Gì hả ba?”. “Trước khi ba đi xa…”. “Ba nói gì vậy? Trước khi đi xa là sao?” . Ông Hậu cười: “Là trước khi ba về bên kia…”. Ngọc đổ quạu: “Bên kia là bên nào? ”. “Thì bên Houston”. Ngọc bật cười: “Vậy mà ba làm con muốn đứng tim. Hết

đi xa rồi đến về bên kia”. “Thì từ từ rồi ba cũng về bên kia… thế giới”. “Hôm nay ba bị làm sao ấy. Ba không thấy tỷ phú Michael Bloomberg nhiều tuổi hơn ba vẫn tranh cử Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ nhiệm kỳ tới”. “Họ là yếu nhân!”. “Yếu hay mạnh con không biết, con chỉ biết ba trông trẻ, khỏe và đẹp lão hơn cái ông tỷ phú đang tranh cái ghế Tổng thống với ông Trump”. Ông Hậu xua tay, cười: “Thôi, được rồi, đừng đưa ba lên mây, ba chóng mặt lắm!”.

Ngọc trở vào, ngồi xuống bên cha: “Ba có khỏe thiệt không? Sao con thấy ba giống như cái đồng hồ hết pin vậy?”. Ông Hậu bật cười: “Đúng ra là chiếc đồng hồ đứt dây cót”. Ngọc đứng lên: “Thôi nha ba, có hết pin thì thay pin, có đứt dây cót thì thay dây cót mới! Con xuống làm bữa sáng cho ba đây!”, giọng Ngọc nghiêm nghị, dứt khoát.

Ngọc vừa ra khỏi cửa ông Hậu nói với theo: “Ba chưa đói, đừng vội. Ba muốn nhờ con việc này…”. Ngọc khựng lại. Ông Hậu mở ngăn tủ kéo, lấy ra chiếc đồng hồ đứt dây cót mà ông đem theo. Ông đưa chiếc đồng hồ ra trước mặt Ngọc: “Ba muốn tìm chỗ sửa đồng hồ”. “Chuyện nhỏ mà, ba!”. “Tưởng nhỏ nhưng biết đâu lại không nhỏ vì chiếc đồng hồ này không dùng pin mà dùng dây cót”. Ngọc cầm chiếc đồng hồ, nhìn qua: “Chiếc đồng hồ này chắc nhiều tuổi hơn con. Thôi, cho nó nghỉ ngơi đi, ba!”. Ông Hậu lấy lại chiếc đồng hồ từ tay con gái: “Đã là đồng hồ thì phải báo giờ”. Biết tính cha, Ngọc nói: “Con sẽ nhờ anh Tiến lùng tìm thợ sửa. Ba yên tâm, chồng con… giỏi mà!”. Ông Hậu cười nhẹ: “Ba chỉ nhớ nó giỏi lấy lòng ngườikhác. Và nhớ nhất là lần nó liều mạng nhảy xuống dòng nước chảy xiết để vớt… khúc cây mục…”.

Ngọc nhìn sững cha: “Khúc củi mục… Ba chẳng quan tử chút nào. Má con… tới giờ vẫn đẹp!“. “Má mày mà đẹp à?”. “Con nói là nói nhan sắc. Má đẹp quá đi chớ!”. Mắt ngọc chớt sáng lên: “Hay mình trở về nơi đó một chuyến đi, ba!”.

Gió sớm lòn qua cửa sổ. Ông Hậu chợt nhớ những cơn gió thông thống thổi vào căn nhà trống trước dột sau mà năm cha con ông từng tá túc sau khi rời làng Hạc. Chợt, ông hỏi: “Giờ về nơi đó có dễ không, con?”. “Đường tráng nhựa hết rồi, ba! Đi ô tô chừng hơn 3 tiếng”. Ông nhìn con gái: “Vậy thì… ba cũng muốn về nơi đó một lần”. Ngọc mừng rỡ ôm chầm lấy cha: “Ôi, ba đúng là năm bờ oan!”. Ông Hậu gỡ tay con gái: “Nhưng trước khi đi, con nhớ nhờ thằng Tiến tìm thợ thay cái dây cót đồng hồ, giúp ba!”.

Bích Ngân

Ý kiến bạn đọc

Chưa có ý kiến nào. Hãy là người để lại ý kiến đầu tiên.

Ý kiến của bạn

0

Tối thiểu 10 chữTiếng Việt có dấuKhông chứa liên kếtGửi bình luận

Vui lòng nhập mã bảo mật để gửi bình luận lên hệ thống
Gửi bình luận

Chuyến bay nội địa Vietnam Airlines bất ngờ tăng 36% so với cùng kỳ 2019

5 Giờ trước

Lần đầu tiên kể từ khi dịch Covid-19 bùng phát tại Việt Nam, số chuyến bay nội địa trong ngày của Vietnam Airlines vượt xa so với cùng kỳ 2019. Cụ thể, trong ngày hôm nay (29/5), số chuyến bay nội địa của hãng đạt trên 300 chuyến và tăng 36% so với cùng kỳ 2019.

Lưu ý thời hiệu, thương lượng, tiền lãi qua một vụ tranh chấp

10 Giờ trước

Trong hoạt động thương mại, thương lượng để giải quyết tranh chấp là việc thông thường. Tuy vậy, thương lượng ảnh hưởng như thế nào đến thời hạn khởi kiện (thời hiệu)? Kết quả thương lượng trái với quy định của hợp đồng có hợp pháp không? Không có thỏa thuận về tiền lãi do chậm thanh toán thì giải quyết như thế nào? Vụ kiện dưới đây bạn đọc tham khảo về các vấn đề nêu trên trong hoạt động thực tiễn của mình.

Khởi nghiệp công nghệ: Vì một nền nông nghiệp phát triển bền vững

11 Giờ trước

Công ty TNHH Nông Học Tiên Tiến (AAS) được thành lập năm 2017, với đội ngũ khoa học gia, nhà nghiên cứu đến từ Canada và các kỹ sư giỏi của Việt Nam, AAS đã nghiên cứu phát triển các dòng vi sinh ứng dụng vào canh tác, chăn nuôi và hỗ trợ y tế, vì nền nông nghiệp phát triển. Tạp chí Vietnam Logistics Review đã có buổi trao đổi cùng ông Francis Couture, Giám đốc Công nghệ, Công ty TNHH Nông Học Tiên Tiến (AAS) về những bước đi tiếp theo trong hành trình phát triển.

Thời tiết

TP Hồ Chí Minh

Hiện tại

32°

Mây rải rác

30/05

27° - 34°

Mưa giông rải rác

31/05

27° - 35°

Mưa giông vào buổi chiều

01/06

26° - 34°

Mưa giông

Nguồn: Weathers Underground

Tỷ giá ngoại tệ

Tỷ giá ngoại tệ cập nhật vào 29/05/2020 19:53
Mã NTTiền mặtChuyển khoảnBán
USD23,160.0023,190.0023,370.00
AUD15,055.9715,208.0515,684.71
EUR25,156.0725,410.1726,438.96
GBP27,967.5728,250.0729,135.50
JPY209.53211.65220.22
SGD16,052.6516,214.8016,723.01
THB646.33718.14745.11
Nguồn: Vietcombank

Giá xăng dầu

Giá xăng, dầu cập nhật ngày 29/05/2020 11:53
Loại xăng dầuĐơn vịGiá vùng 1Giá vùng 2
Dầu hỏa 2-KVND/L87508920
DO 0,001S-VVND/L1104011260
DO 0,05S-IIVND/L1074010950
E5 RON 92-IIVND/L1240012640
Xăng RON 95-IIIVND/L1312013380
Xăng RON 95-IVVND/L1322013480
Nguồn: Petrolimex
Cargo Transport Direct Flight Vietnam- Europe

Cargo Transport Direct Flight Vietnam- Europe

Ngày 28/05/2020 lúc 11:21

PTC-GSA, together with its aviation partners, launched a cargo direct flight from HCMC- Europe: cargo from HCMC will...