Nhoáng… một cái mà đã quá 12 giờ trưa của một ngày cuối tuần. Quán café Gió và Nước (Bình Dương) càng về trưa khách ra vào có vẻ như đông thêm, khác với lối kiến trúc “dáng tre” và không gian vốn dĩ của nó, nơi mà người ta tìm đến với mong muốn riêng tư, tĩnh lặng để chuyện trò. Tôi chủ động kết thúc câu chuyện với Toàn, anh em tôi đã có hơn 3 tiếng đồng hồ hàn huyên quanh câu chuyện làm bất động sản công nghiệp mà tôi có cảm giác, với Toàn sẽ… “tát hoài không cạn”.